CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Nghe nói chú yêu LOLI


Phan_24

Chương 63

Máy bay cất cánh, Mộc Mộc nhìn cảnh vật lướt nhanh qua đầu, tựa như thời gian trôi qua vội vã.

“Nghĩ gì thế?” Trầm Ngang cầm tay cô.

Bàn tay anh rộng lớn ấm áp, nắm chặt tay cô. Trước kia Mộc Mộc luôn thấy động tác này của anh làm cho cô thấy an toàn vô cùng, nhưng giờ lại phát hiện, sự thật đã khác xưa rất nhiều.

Cô khôi phục tinh thần, nói: “Em đang nghĩ xem anh và Lục Ngộ vừa rồi đã nói gì.”

Trầm Ngang thấy hứng thú: “Ồ, em nghĩ bọn anh nói gì?”

“Anh nói với anh ấy rằng: Lục Ngộ, thật ra người tôi thích là cậu, Lâm Mộc Mộc chỉ là một vật hi sinh, một tấm bia để che giấu mối quan hệ của chúng ta mà thôi. Sau đó anh ấy nói với anh: Trầm Ngang, thật ra tôi cũng thích anh, chúng ta ở cùng một chỗ đi. Sau anh lại nói với anh ấy: đừng vội, bây giờ hai người đàn ông ở chung không tốt lắm, chờ cô ta giúp tôi sinh con, chúng ta sẽ mang đứa bé cao chạy xa bay. Anh ấy lại nói với anh: Trầm Ngang, anh yên tâm, tôi sẽ ở đây chờ anh.” Mộc Mộc nghiêm túc kể hết đoạn đối thoại, sau đó còn bổ sung thêm đoạn kết: “Sau đó em trở thành nữ chính đáng thương nhất trong lịch sử.”

Nghe xong câu chuyện của cô, Trầm Ngang mím môi không nói.

Mộc Mộc thực hoài nghi anh có phải đang nổi giận hay không.

Có điều cô thấy Trầm Ngang không phát hỏa, yên tâm ngáp một cái rồi thiếp đi.

Trầm Ngang cúi đầu nhìn xuống bàn tay hai người đang đan vào nhau, trong đầu nhớ lại cuộc đối thoại giữa anh và Lục Ngộ trước khi chia tay.

“Lục Ngộ, cám ơn cậu đã cho tôi biết cô ấy sang Anh, cám ơn cậu đã chăm sóc cô ấy.”

“Đừng cảm ơn tôi, tôi không giúp anh, tôi chỉ không muốn nhìn Mộc Mộc buồn mà thôi. Tôi thấy không có anh, cô ấy rất đau khổ, hy vọng hai người có thể mau chóng hóa giải hiểu lầm.”

choolbook">“Tôi chắc chắn sẽ làm như vậy.”

“Trầm Ngang, nếu có một ngày anh làm cô ấy đau lòng đến cực độ, khiến trái tim cô ấy không còn anh nữa, thì khi đó tôi sẽ không do dự đưa cô ấy đi đâu.”

“Sẽ không bao giờ có ngày như vậy.”

Mộc Mộc đang ngủ say bỗng giật mình nhấc đầu lên, Trầm Ngang vươn tay, nhẹ nhàng đặt đầu cô tựa vào vai mình.

Anh nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt trẻ con ngây thơ của cô, mệt mỏi thở dài.

Sau khi trở lại, Trầm Ngang đưa cô về nhà, sau đó phải về công ty để xử lý công việc gấp.

Mộc Mộc về nhà liền ngủ, ngủ bù cho hai ngày đồng hồ sinh học bị rối loạn. Sau khi tỉnh dậy, cô vặn eo, mở máy tính, phát hiện An Lương và Lưu Vi Vi gửi cho cô rất nhiều tin nhắn.

Cũng khó trách, cô chẳng nói chẳng rằng chạy đến Anh, mấy đứa này chắc chắn rất lo lắng.

Vội vàng vào nhóm nhận tội.

“Mày phải bồi thường tổn thất tinh thần lo lắng cho bọn tao, ít nhất phải mời bọn tao đi ăn dê nướng.” Lưu Vi Vi nhân cơ hội tống tiền.

“Không thành vấn đề, miễn là mày có thể ăn hết.” Mộc Mộc nhớ lại đợt trước Lưu Vi Vi hai tay cầm hai chân gà gặm nhấm, cảm thấy một con dê đối với Vi Vi mà nói cũng không thành vấn đề.

“Bây giờ trời còn mưa không?” An Lương hỏi.

“Mưa tạnh, nhưng trời vẫn còn âm u.” Mộc Mộc ngồi trước máy tính thở dài.

“Ý là chú ấy vẫn giúp chồng Mạc Quyên cho đến khi giành được quyền lực sao? Vậy gần đây chắc chắn sẽ rất nhiều với cô ta, quá nguy hiểm, chẳng lẽ anh ta không nghĩ đến cảm nhận của mày ư?” Lưu Vi Vi cảm thấy bất bình thay cho Mộc Mộc.

“Nhưng chú ấy bị rơi vào vị trí này, không thể nói thoát ra là thoát ra được.” An Lương an ủi.

“Chỉ cần có lòng làm sao không thể thoát ra được chứ. Hơn nữa chẳng lẽ việc thoát ra so với việc giúp chồng của bạn gái cũ khó khăn hơn sao? Loại tình huống này chỉ có hai khả năng, một là anh ta thật lòng yêu thương bạn gái cũ, hai là anh ta thật lòng yêu chồng cô ta.” Bạn học Lưu Vi Vi tiếp tục bổ sung thêm một đao.

Ngồi trước máy tính, Mộc Mộc che ngực, lệ rơi đầy mặt.

Lời nói của bạn học Lưu Vi Vi hoàn toàn có lý.

“Bây giờ chúng ta mù quáng thảo luận thì ích gì, nói không chừng Trầm Ngang đã có dự tính khác, có lẽ không lâu nữa chú ấy sẽ giải thích cho mày thôi.” An Lương khuyên nhủ.

Mộc Mộc giờ mới phát hiện, An Lương thật tuyệt vời.

“Mày nói Trầm Ngang này cũng thật là, đã biết cô ta phản bội, cắm sừng mình thế mà vẫn chịu nổi ư? Hơn nữa Mộc Mộc nhà chúng ta ngây thơ hiền lành, so với cô ta tốt hơn rất nhiều, thế mà anh ta lại có thể vì cô ta mà làm tổn thương Mộc Mộc, quả thực đáng ghét. Khó trách người ta thường nói bản chất đàn ông rất đê tiện, phụ nữ càng xấu xa thì càng thích. Mộc Mộc, mày đừng buồn, anh ta không yêu mày chứng tỏ mày không đủ xấu xa thôi.” Bạn học Lưu Vi Vi khó khăn lắm mới nói được một câu an ủi.

Nhưng Mộc Mộc nghe xong không khỏi rầu rĩ.

Bạn học Lưu Vi Vi nói xong câu đó liền bị trưởng nhóm An Lương đá ra ngoài.

“Mộc Mộc, mày đừng nghe Lưu Vi Vi nói lung tung, Trầm Ngang và mày có hiểu lầm, mà hiểu lầm này chỉ có hai người mới giải quyết được.” An Lương nói.

“Nhưng bây giờ anh ấy không muốn nói nhiều với tao, làm tao cảm thấy chuyện giữa anh ấy và Mặc Quyên không hề đơn giản, có rất nhiều chuyện tao không biết.” Giác quan thứ sáu của Mộc Mộc lại trỗi dậy.

“Mày phải biết có được tình yêu không hề dễ dàng, mày phải giữ gìn, bảo vệ và tìm ra cách giải quyết.” Bạn học An Lương bắt đầu dạy dỗ.

Mộc Mộc cố gắng nghe theo lời răn dạy này.

Tắt máy tính, Mộc Mộc chẳng biết nên làm gì, nghĩ lại nghĩ, quyết định đi tìm Trầm Thịnh Niên.

Thân làm cháu ruột Trầm Ngang, chắc chắn cậu ta biết không ít chuyện giữa Trầm Ngang và Mạc Quyên.

Nói là làm, Mộc Mộc bắt taxi tiến thẳng đến căn hộ của Trầm Thịnh Niên đang ở, mới bấm chuông cửa một lần lập tức cánh cửa đã được mở ra.

Thật nhanh.

Mộc Mộc đang muốn khen ngợi, ai ngờ khi thấy người mở cửa, cô suýt nữa ngã lăn ra đất.

Tần Hồng Nhan khoác áo tắm mỏng manh, hai má ửng đỏ.

“Hôm nay pizza đến nhanh vậy, Hồng Nhan, dưới hộc bàn trong thư phòng của anh có tiền lẻ, em lấy trả cho họ đi.” Trầm Thịnh Niên vừa nói vừa bước ra khỏi phòng tắm, ở phần thắt lưng có quấn một khăn bông trắng, cả người tỏa ra hơi thở nóng bỏng.

Người sáng suốt vừa nhìn liền biết họ vừa tắm uyên ương.

Mà hai người này cũng không ngờ được Mộc Mộc bỗng đến vào lúc này, nhất thời ngây người. Ba người mắt to trừng mắt nhỏ một lúc lâu.

Cho đến khi Mộc Mộc hỏi ra một câu mà sau khi nhớ lại cô thật muốn cắn lưỡi tự sát: “Hai người…… chuẩn bị tạo ra em bé nữa ư?”

Lần đầu tiên trong đời Tần Hồng Nhan và Trầm Thịnh Niên có chung ý nghĩ — muốn đá Mộc Mộc ra ngoài.

Nhưng Trầm Thịnh Niên vốn là ‘kẻ thức mới là thời trang tuấn kiệt’, hiểu được bản thân nếu dám động vào nửa sợi tóc của Mộc Mộc, Trầm Ngang tuyệt đối sẽ không tha cho anh, cho nên anh đành hạ giọng, dùng ánh mắt tôn kính nhìn Mộc Mộc chỉ bằng tuổi mình: “Dì nhỏ, dì đại giá quang lâm, có gì muốn chỉ giáo sao?”

“Không có gì cả, chỉ là muốn đến ôn chuyện, tâm sự thôi.” Mộc Mộc không muốn ngay từ đầu đã đánh rắn động c� phải từng bước tiến hành, lôi được mọi chuyện từ miệng Trầm Thịnh Niên ra.

Đáng tiếc chẳng ai tin cô.

Không lâu sau pizza được mang đến, Tần Hồng Nhan ngồi xuống bàn ăn một mình, còn Trầm Thịnh Niên và Lâm Mộc Mộc ngồi trên sô pha.

Nhìn bộ dáng Tần Hồng Nhan ăn pizza có thể tưởng tượng được tối qua có bao nhiêu tàn phá.

Mộc Mộc oán thầm, đàn ông nhà họ Trầm quả nhiên khi ở trên giường đều biến thành cầm thú cả.

Mộc Mộc đang suy nghĩ làm sao để nói đến chuyện của Mạc Quyên, không ngờ Trầm Thịnh Niên đã tự mình rơi vào hố: “Dì nhỏ, lần trước nói với cô những lời đó là tôi không đúng, sau khi cô bỏ đi chú tôi đã tàn nhẫn nói với tôi rằng, nếu chú ấy không tìm thấy cô, chắc chắn sẽ lấy đầu tôi đền tội, cô xem chú tôi yêu cô biết bao.”

“Nhưng lần trước anh đâu có nói như vậy.” Mộc Mộc nhớ lại: “Chẳng phải anh nói Mạc Quyên mới người phụ nữ khắc cốt ghi tâm chú anh đời này không thể nào quên, trong trái tim chú ấy chỉ có một mình Mạc Quyên sao?”

“Dì nhỏ, ngũ hành của tôi bị sứt mẻ, khi nổi điên lên có thể nói bất cứ điều gì, trăm ngàn lần cô đừng để bụng.” Trầm Thịnh Niên cầu xin tha thứ.

“Nhưng những lời anh nói đều có căn cứ, tôi làm sao có thể không tin đây?” Mộc Mộc nói dối: “Mà anh cũng đừng che giấu nữa, chú anh đã nói thật cho tôi rồi, anh ấy nói trong trái tim anh ấy vẫn nhớ đến Mạc Quyên.”

Đáng tiếc Trầm Thịnh Niên không bị mắc bẫy: “Dì nhỏ, cô giết tôi đi, chú tôi làm sao có thể nói với cô những lời đó. Hơn nữa, nếu như thực sự chú ấy nói như vậy, cô làm sao vẫn ở cạnh chú ấy chứ?”

“Tuy rằng anh ấy không nói rõ, nhưng trên cơ bản chính là ý này.” Mộc Mộc mạnh miệng: “Hơn nữa nếu giữa anh ấy và Mạc Quyên thực sự không có gì, tại sao anh lại có thể vô căn cứ khẳng định trong lòng anh ấy chỉ có một mình Mạc Quyên chứ?”

“Nếu tôi nói rằng tôi không hề yêu Hồng Nhan, cô tin không?” Trầm Thịnh Niên đột nhiên hỏi.

Mộc Mộc lắc đầu.

Trầm Thịnh Niên rõ ràng rất yêu Tần Hồng Nhan.

“Thấy chưa, cũng là lời tôi nói, vì sao có lời cô tin, có lời cô không tin?”

“Bởi vì tôi có mắt, đương nhiên thấy được tình cảm của anh đối với Hồng Nhan.” Mộc Mộc đáp trả.

“Cô có mắt, vậy tại sao không thấy rõ tình cảm của chú tôi đối với cô?” Trầm Thịnh Niên lấy câu của cô làm phản đòn tấn công: “Dì nhỏ, điều này chứng minh cô không đủ tin tưởng chú tôi, đây chính là vấn đề của cô, không phải là vấn đề của chú tôi, cô nên tự suy nghĩ khuyên bảo bản thân đi.”

Nói xong, Trầm Thịnh Niên liền chưng ra bộ dáng không muốn nói chuyện tiếp.

Mộc Mộc luôn cảm thấy cô bị cậu ta dẫn đi lòng vòng, nhưng nhất thời không tìm ra sơ hở.

Ngay lúc cô lo lắng bất an, bỗng Tần Hồng Nhan nói với Trầm Thịnh Niên: “Tôi muốn uống Coca Cola, cậu xuống lầu giúp tôi mua một lon.”

Cho dù nữ vương đại nhân muốn ánh trăng trên trời thì Trầm Thịnh Niên cũng sẽ mang xuống cho cô ấy, huống chi là một lon Coca Cola nho nhỏ?

Đợi Trầm Thịnh Niên đi rồi, Tần Hồng Nhan mới đặt pizza xuống, hỏi: “Cô thật sự muốn biết sự thực sao?”

Mộc Mộc đang buồn rầu, nghe vậy lập tức sáng mắt: “Cô biết?”

“Cô muốn biết gì?” Tần Hồng Nhan hỏi.

“Tôi muốn biết vị trí của Mạc Quyên trong lòng Trầm Ngang.” Mộc Mộc nói.

“Cái cô thật sự muốn biết, đó là trong cảm nhận của anh ta, cô và Mạc Quyên rốt cuộc ai quan trọng hơn mới đúng.” Tần Hồng Nhan hoàn toàn nhìn thấu Mộc Mộc.

Quả thật như thế.

“Vấn đề này, chỉ sợ mỗi Trầm Ngang mới biết. Nhưng tôi tin, Mạc Quyên trong lòng anh ta chiếm một vó nói.” Tần Hồng Nhan luôn thẳng thắn nói chuyện.

Mộc Mộc rũ mắt: “Tôi hiểu, cô ấy là mối tình đầu của anh ấy, mà đàn ông luôn khó để có thể quên đi mối tình đầu.”

Khi nói những lời này, trái tim của cô như bị năm ngón tay dày vò, vô cùng đau đớn.

Nhưng câu tiếp theo của Tần Hồng Nhan lại khiến cho năm ngón tay kia bóp chặp, trái tim cô lập tức tan vỡ, máu tươi chảy khắp nơi: “Không chỉ vậy, bọn họ từng có một đứa con.”

Chương 64

Mộc Mộc cảm thấy đầu cô như Trân Châu Cảng bị đánh bom, mọi thứ biến mất, không còn sót lại gì.

“Có lẽ cô sẽ trách tôi xen vào việc của người khác, nhưng tôi cảm thấy việc đã đến nước này, cô có quyền được biết.” Tần Hồng Nhan tiếp tục nói: “Chuyện này xảy ra không lâu sau khi Trầm Ngang và Mạc Quyên chia tay, nói chung cuối cùng Mạc Quyên sảy thai, nghe nói lúc ấy thai nhi đã được bốn tháng. Trầm Ngang chưa bao giờ kể chuyện này, nhưng trong một lần uống rượu say mơ màng nói ra. Trầm Thịnh Niên nghe thấy, Trầm Ngang nói anh ta sẽ mãi mãi không quên. Về phần ‘mãi mãi không quên’ rốt cuộc là Mạc Quyên hay là đứa bé đó thì không ai biết cả.”

Cho dù anh ấy không thể quên là đứa bé kia, thì cũng giống như anh ấy không thể quên mẹ đứa bé cả thôi.

Từ rất lâu Mộc Mộc đã biết Trầm Ngang và Mạc Quyên từng có quan hệ, nhưng chưa bao giờ nghĩ họ đã từng tạo ra một đứa bé.

Đó là cốt nhục của họ, là sự kết hợp của hai cá thể.

Bọn họ từng gắn kết chặt chẽ, cho dù dùng cả đời cũng không thể quên được tình cảm này.

Khó trách Trầm Ngang lại đồng ý mọi yêu cầu của Mạc Quyên.

Sau khi nhận thức được tất cả, Mộc Mộc cảm thấy toàn bộ thế giới thật mờ nhạt.

“Tôi và Mạc Quyên không tiếp xúc nhiều, nhưng nghe đồn rằng cô ta là một người phụ nữ thủ đoạn, dễ dàng làm cho Phó Miểu bỏ rơi vợ hiện tại, thành công ngồi vào vị trí ấy. Tuy rằng nhân phẩm của cô ta không tốt, nhưng đàn ông không thể kháng lại mị lực của cô ta. Tựa như một cây cà độc dược, biết rõ là có độc, nhưng vẫn nhịn không được sự xinh đẹp và dụ hoặc mà ngắt xuống.” Tần Hồng Nhan thản nhiên nhìn Mộc Mộc: “Trước khi Mạc Quyên theo Phó Miểu xuất ngoại, đã có vài lần tôi trông thấy cô ta và Trầm Ngang gặp nhau. Mà lần này cô ta về nước lại khiến giữa hai người nảy sinh ra mâu thuẫn lớn như vậy, tôi nghĩ sự xuất hiện của cô ta đối với mối quan hệ của hai người mà nói, là một sự thử thách không hề nhỏ.”

Mộc Mộc tin tưởng vào mị lực của Mạc Quyên.

Nếu cô ấy thật sự chỉ là một đóa hoa ngả ngớn, thì Trầm Ngang trước kia sẽ không bị hãm sâu như vậy.

oman">Cuối cùng Tần Hồng Nhan nói: “Tôi nói những lời này không phải là muốn châm ngòi chia rẽ cô và Trầm Ngang, tôi luôn xem cô là một trong những người bạn ít ỏi của tôi, đây chỉ là một lời nhắc nhở. Rốt cuộc bỏ hay không bỏ Trầm Ngang, đấu tranh hay không đấu tranh với Mạc Quyên, đều do cô tự quyết định.”

Quyết định?

Quyết định của Mộc Mộc chính là chia tay.

Cô muốn chia tay với Trầm Ngang ngay lập tức.

Cô gọi điện thoại cho Trầm Ngang, nói thẳng: “Có lẽ chúng ta nên bình tĩnh suy nghĩ một thời gian.”

Bên kia Trầm Ngang trầm mặc hồi lâu, sau đó mới nói: “Mộc Mộc, em ở nhà chờ anh, chờ anh về nhà rồi chúng ta nói chuyện.”

Nếu khi bắt đầu qua lại phải chính thức tuyên bố, vậy thì khi tách ra cũng phải chính thức tuyên bố. Mộc Mộc về nhà, thu dọn mọi thứ, chờ Trầm Ngang về nhà sẽ trả lại chìa khóa cho anh.

Nhưng chờ rất lâu mà vẫn chưa thấy Trầm Ngang thấy về, Mộc Mộc gọi điện mới biết, đêm nay anh có buổi xã giao quan trọng, phải về muộn.

Mộc Mộc đành kiên nhẫn chờ đợi, nhìn đồng hồ trên tường đến ngẩn người.

Mỗi một giây một phút đi qua đều khiến cô nhớnhững khoảng thời gian ở cạnh Trầm Ngang. Niềm vui, niềm hạnh phúc chân thật như thế, mỗi một kỷ niệm sẽ khiến sự oán giận trong cô vơi đi một xí.

Phụ nữ một khi rơi vào vòng xoáy tình yêu luôn luôn như thế, những cung bậc cảm xúc lẫn lộn trái ngược nhau, tựa như hôm nay dì cả mẹ đến, hôm sau đã đi rồi.

Đang chìm đắm giữa hai dòng cảm xúc, bỗng nhiên cánh cửa mở ra, Trầm Ngang lảo đảo bước vào, không đi được hai bước đã ngã nhào ra đất.

Mộc Mộc vội vàng tới đỡ, thiếu chút nữa đã bị mùi rượu nồng nặc trên người anh làm ngạt thở.

“Sao anh lại uống nhiều như vậy?” Mộc Mộc thầm oán.

Vừa nói cô vừa nâng Trầm Ngang dậy, nhưng một cô gái yêu ớt làm sao có thể nâng nổi một người đàn ông cường tráng đang say rượu chứ, ngược lại Mộc Mộc bị anh lôi xuống sàn.

Cô đang muốn phát hỏa, bỗng Trầm Ngang ôm chặt lấy cô, chôn đầu vào bụng cô, tư thế cực kỳ giống đứa trẻ bị oan ức: “Mộc Mộc, đừng đi.”

Trong giọng nói của anh chứa nồng đậm sự cầu xin.

Anh thì thào gọi tên cô, tình cảm sâu lắng mà cố chấp, mỗi một tiếng đều khiến trái tim của cô mềm đi một phần.

“Chuyện gì anh cũng đồng ý với em, được không?.” Mặt anh dán vào quần áo cô, khàn khàn nói.

“Anh hẳn biết em muốn gì.” Cô đưa tay vuốt ve mái tóc ngắn của anh, tựa như vỗ về trái tim mình.

“Anh biết, em muốn trái tim của anh.” Anh đột nhiên giữ lấy bàn tay cô đang vuốt ve đầu mình, đặt ở trước ngực, tha thiết.

Lòng bàn tay cô kề sát ngực anh, có thể nghe thấy tiếng tim đập đều đều, theo mạch máu truyền vào trái tim cô.

Hai trái tim dường như cùng chung một nhịp đập.

Giọng Trầm Ngang vang lên đau đớn và bất lực: “Trái tim này đã sớm là của em, nếu có thể, anh cũng muốn lấy ra để chứng minh cho em xem.”

Cảm nhận được nhịp đập của anh, trái tim cô hoàn toàn tan chảy.

“Rốt cuộc phải làm thế nào thì em mới tin anh?” Trầm Ngang hỏi.

Mộc Mộc gằn từng chữ: “Anh mau rời khỏi công ty, không được gặp lại cô ấy nữa.”

Mộc Mộc biết mình đang làm khó anh, ở HG, Trầm Ngang đã phấn đấu gần nửa đời, khó khăn lắm mới có địa vị như ngày hôm nay, làm sao nói rời đi là rời đi được?

Nhưng cô không có biện pháp khác, sao cô có thể chịu được khi người mình yêu thường xuyên gặp mặt người yêu cũ có nguy hiểm cao như thế chứ?

Nhưng không ngờ Trầm Ngang lại đồng ý: “Được.”

Mà ngay sau đó, anh đưa ra một yêu cầu khác: “Mộc Mộc, chúng ta kết hôn đi.”

Không có hoa tươi và nhẫn, không có bữa tối dưới ánh nến lung lunh, không có những lời thề non hẹn biển, Trầm Ngang cầu hôn với cô.

Mộc Mộc từng tưởng tượng nhiều lần cảnh khi mình được cầu hôn, có lẽ sẽ ở một nơi nào đó trang trọng và lãng mạn.

Nhưng trí tưởng tượng của cô có cao gấp mười lần cũng không ngờ được cô sẽ được cầu hôn trong tình trạng như vậy.

Càng khiến người ta không thể tưởng tượng được là, cô đồng ý.

Khi yêu một người, sẽ có rất ít nguyên tắc. Mộc Mộc không rõ tình cảm của Trầm Ngang đối với Mạc Quyên, nhưng cô lại rất rõ tình cảm của chính mình đối Trầm Ngang.

Cô yêu anh, cho nên quyết định ở cùng anh suốt đời.

Quá khứ cứ để quá khứ đi qua, chỉ cần hai người đó không còn gặp mặt, chỉ cần cô và anh sống vui vẻ, tất cả sẽ thay đổi.

Mộc Mộc không dám kể chuyện này cho Lưu Vi Vi, sợ miệng lưỡi ác độc của đứa bạn này sẽ khiến cô bị tổn thương nghiêm trọng.

Vì thế cô chỉ có thể nói cho An Lương.Về chuyện kết hôn, tao khuyên mày vẫn nên suy nghĩ cẩn thận thì hơn.” An Lương nói.

Mộc Mộc nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn đính hôn kim cương mà Trầm Ngang mới mua bổ sung cho cô, ảm đạm cười: “Sao ngay cả mày cũng bắt đầu khuyên tao rồi.”

“Bởi vì tao cảm thấy mày hiện tại đang vô cùng hỗn loạn, căn bản không hề suy nghĩ kỹ càng.” Đôi mắt An Lương trong suốt, dường như có thể nhìn thấu lòng Mộc Mộc: “Thật ra mày sợ chia tay, sợ phải rời xa chú ấy, sự xuất hiện của Mạc Quyên đã khiến mày không còn tin tưởng vào tình cảm hai người nữa. Đối với sự tình càng trở nên phức tạp, mày lựa chọn trốn tránh, đồng ý kết hôn với chú ấy là muốn quên đi việc này thôi.”

Không hổ là An Lương, nháy mắt giúp Mộc Mộc thấy rõ suy nghĩ thật của mình mà ngay cả cô cũng không biết.

“Với sự hiểu biết của tao về anh ấy, Trầm Ngang là một người có trách nhiệm.” Lời này của Mộc Mộc không rõ là đang an ủi An Lương, hay là đang an ủi chính mình.

“Nhưng Mộc Mộc, cái mày cần không phải là vật chất, cũng không phải là trách nhiệm, mà là tình cảm.” An Lương chỉ ra điểm quan trọng: “Nếu không thể giải quyết được chuyện Mạc Quyên thì sau khi kết hôn mày chỉ thêm đau khổ mà thôi. Cho nên việc cấp bách lúc này là mày phải tạm hoãn kết hôn, xem tình hình rồi tính tiếp.”

Mộc Mộc không nghe theo lời khuyên của An Lương mà ra sức bắt đầu chuẩn bị việc kết hôn.

Cha mẹ đôi bên gặp mặt, tính ngày, đặt tiệc, mua bánh cưới, viết thiệp mời.

Sau khi tan sở, Mộc Mộc bận rộn đến mức xây xẩm mặt mày.

Chỉ có như vậy, cô mới có thể quên đi chuyện Trầm Ngang và Mạc Quyên.

Chương 65

Bởi vì mỗi ngày không ngừng làm việc, bệnh.

Có lẽ tích tụ quá nhiều áp lực tâm lý, Mộc Mộc sốt cao, vừa diễn biến nhanh vừa nguy hiểm, thậm chí biến chứng thành viêm phổi.

Không còn cách nào khác, Mộc Mộc phải nằm viện.

Trầm Ngang đương nhiên chăm sóc chu đáo, mỗi ngày đều bưng thuốc bổ dỗ cô uống. Sợ cô nhàm chán, anh còn mang tới một quyển sách đọc cho cô nghe.

Mẹ Mộc Mộc nhìn thấy, trong lòng hài lòng đến một trăm hai mươi phần trăm, thầm nói với Mộc Mộc: “Không phải mẹ khen, nhưng người đàn ông tốt như Trầm Ngang quả thật hiếm có.”

Lần ngã bệnh này cũng khiến Mộc Mộc sinh ra cảm giác an toàn, Trầm Ngang đối xử với cô như thế, cho dù trái tim cô có là tảng đá thì cũng phải mềm ra.

Mộc Mộc bắt đầu tự nhủ, mỗi người đều có quá khứ, cô yêu người đàn ông này, không nên hối hận.

Tuy nhiên, niềm an ủi này kéo dài không được bao lâu.

Những ngày sau, Trầm Ngang càng lúc càng bận, mỗi lần chạy tới bệnh viện đều là bộ dáng vội vã.

Hàng ngày Mộc Mộc chờ đợi trong phòng bệnh cũng vô cùng nhàm chán, thầm hy vọng Trầm Ngang có thật nhiều thời gian rảnh rỗi để vào viện làm bạn với mình.

Có một tối Trầm Ngang thật sự không có thời gian, để lỡ mất giờ thăm bệnh cũng như không thể tới.

Tối đó, Mộc Mộc không hề ăn cơm.

Hôm sau Trầm Ngang biết cũng không trách cô, nhưng những ngày tiếp theo, mặc kệ anh bận rộn thế nào cũng sẽ đến bệnh viện, cho dù thời gian ít ỏi đến mức chỉ nói được với cô hai ba câu.

Mộc Mộc biết Trầm Ngang bận bộn nhiều việc, cũng biết bản thân khiến anh cạn kiệt sức lực, càng biết bản thân không nên làm như vậy nữa.

Nhưng có lẽ là do cơ thể bị bệnh, cô cảm thấy tinh thần mệt mỏi, thầm nghĩ muốn buông thả một lần.

Hôm nay tối khuya Trầm Ngang mới đến. Nhìn thấy Mộc Mộc đứng trước cửa sổ, gió lạnh bên ngoài vù vù thổi vào.“Bác sĩ đã dặn em không được ra gió, sao em không chịu nghe lời hả?” Trầm Ngang vội vàng phủ tấm chăn lên người cô, trong giọng nói xuất hiện sự quở trách.

Mộc Mộc đang định mở miệng nói chuyện, nhưng khi xoay người bỗng ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng trên người anh.

Trầm Ngang bị viêm mũi nên không ngửi thấy, do đó anh vẫn chưa phát hiện mùi nước hoa bất thường trên người mình.

Mộc Mộc biết rõ đây là mùi nước hoa của phụ nữ, chỉ có dựa sát vào nhau thì quần áo anh mới bị nhiễm phải.

Lòng cô bắt đầu nảy sinh nghi ngờ, giọng điệu trở nên gay gắt: “Sao muộn thế này anh mới tới?”

“Ở công ty rất nhiều việc.” Trầm Ngang nhẫn nại dỗ dành.

Mộc Mộc nghĩ ngợi, anh đã làm việc gì mới bị nhiễm phải nước hoa phụ nữ đây?

“Em lại đây uống canh nấm hương đi, rất tốt cho em, anh phải bảo dì giúp việc hầm thật lâu, đặc biệt về nhà để mang đến cho em đấy.” Trầm Ngang đổ canh ra bát, hương thơm ngọt ngào nhanh chóng lan tỏa khắp phòng.

Nhưng giờ phút này Mộc Mộc chỉ ngửi thấy mùi nước hoa trên người anh, càng nghĩ càng giận, cũng không thèm để ý tới anh, leo lên giường dùng chăn che đầu: “Em không muốn uống.”

“Cho dù nhạt miệng thì em cũng gắng uống một tí đi, canh hầm phải rất lâu mới xong mà.” Trầm Ngang kiên nhẫn khuyên nhủ.

Bên này Trầm Ngang đẩy tới khuyên nhủ, bên kia Mộc Mộc đẩy ra từ chối, đẩy lui đẩy tới bỗng bát canh mất điểm tựa rơi xuống đất, phát ra tiếng vang trầm thấp.

“Mộc Mộc, đừng bướng bỉnh nữa, hôm nay anh mệt chết được, em ngoan một chút, được không?.” Trầm Ngang cố gắng xóa tan mệt mỏi trong đôi mắt.

“Em không hề bướng bỉnh.” Mộc Mộc ngồi thẳng dậy, nhìn anh, cắn môi nói: “Trầm Ngang, rốt cuộc hôm nay anh đã đi đâu, gặp người nào?”

“Anh ở trong công ty xử lý hôm nay có một hạng mục xảy ra vấn đề, anh gắng lắm mới tranh thủ được chút thời gian đến thăm em, bây giờ còn phải lập tức quay về.” Tronggiọng nói Trầm Ngang chứa đậm mệt mỏi.

Mộc Mộc cắn môi đến mức không còn chút máu: “Anh nói dối.”

Trên người anh có mùi nước hoa, chắc chắn đã ở cùng với phụ nữ trong một thời gian dài.

Mùi nước hoa này đã từng xuất hiện trong trí nhớ của cô, nếu Mộc Mộc nhớ không lầm thì hôm ở khách sạn Hoa Hồng, cô đã ngửi thấy mùi này.

Hình như là của Mạc Quyên.

Mộc Mộc sợ Trầm Ngang sẽ vi phạm lời hứa với cô, lại gặp Mạc Quyên một lần nữa.

“Mộc Mộc, anh nhắc lại, cả ngày hôm nay anh đều ở trong văn phòng, không đi đâu hết.” Trầm Ngang nắm chặt hai tay.

“Vậy anh đã gặp những ai?” Mộc Mộc truy hỏi, bám riết không tha.

“Không ai cả.” Trầm Ngang trả lời chắc như đinh đóng cột.

Mộc Mộc quan sát anh, trong mắt tràn đầy sự nghi ngờ.

Trầm Ngang nhắm mắt lại, sau khi mở ra, trong mắt xuất hiện cảm xúc kỳ lạ, anh đứng dậy nói: “Ngày mai anh lại đến thăm em.”

Mộc Mộc cảm thấy cổ họng mình như bị nhét cả tảng đá, sắc nhọn đau đớn: “Không cần đâu, em muốn yên tĩnh hai ngày.”

Nghe vậy Trầm Ngang nhìn cô thật sâu, sau đó không nói gì rời đi.

Đây là lần đầu tiên hai người chiến tranh lạnh.

Lạnh đến thấu xương.

Ngày hôm sau, Mộc Mộc không có tâm tư cơm nước, luôn cầm điện thoại, trong lòng thầm mong Trầm Ngang sẽ gọi điện tới.

Đáng tiếc cả buổi sáng trôi qua, điện thoại im lặng tựa như bị hỏng.

Tâm trạng Mộc Mộc xuống dốc không phanh, đang định vứt bỏ mặt mũi chủ động gọi cho anh thì bỗng nghe thấy cánh cửa phía sau bật mở.

Cô tưởng là Trầm Ngang, vội vàng quay đầu, cho đến khi nhìn rõ người mới tới, niềm vui trên khuôn mặt lập tức biến thành kinh ngạc.

Không phải là Trầm Ngang.

Mà là Mạc Quyên.

“Sao lại có vẻ mặt như thế? Sợ tôi làm tổn thương cô sao?” Mạc Quyên không mời mà tới, cũng không mời mà ngồi.


Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .
Disneyland 1972 Love the old s